Tâm sự của ” Đứa con đâu mất dạy”

By admin
In Giới tính
April 12, 2017
0 Comments
328 Views

Con chào mẹ!
Ngày hôm nay đáng nhẽ phải là ngày con rất hạnh phúc, vì đó là ngày kỉ niệm 3 năm ngày cưới của con và con trai mẹ, nhưng đáng tiếc vì mẹ mà con đang rất đau khổ viết nên những dòng này.
Hôm nay, vì trong lòng có quá nhiều cảm xúc ngổn ngang, con xin phép được viết vài dòng gửi đến mẹ – người là mẹ chồng của con, là bà nội của con con, là “hung thần” đối với con trong 3 năm qua.


Con không biết 1, 2 ngày nữa, bằng một cách nào đó, mẹ đọc được bài viết này mà mẹ có tức giận mà nghiến răng đập tan cái máy tính hay điện thoại trước khi đọc không? Hay là mẹ máu xông lên não nhưng vẫn cố gắng đọc nó để xem ĐỨA CON DÂU MẤT DẠY NÀY nói gì? Điều này con cũng không quan tâm lắm, nhưng con cầu mong mẹ vì tò mò mà đọc nó.

Xem thêm:

>> Em là là cô cave

>> Con dâu nói xấu mẹ chồng

Con biết rằng vì phép lịch sự nên mẹ phải nói là mẹ cũng yêu con dâu của mẹ, mặc dù thực ra trong lòng mẹ chẳng ưa gì con. Coi con là thứ tai quái. Nhưng con không hiểu vì sao mẹ không thể nở một nụ cười với con mỗi lần mẹ con ta gặp gỡ cho dù đó là vì phép xã giao thường tình.
Con không thể nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mẹ chửi con, đổ cho con cái chữ “cô con dâu mất dạy”. Chửi thẳng trước mặt con thì không nhầm đã là lần thứ 9 10 gì đó, còn sau lưng thì chắc đếm hết 10 lượt đầu ngón tay ngón chân, của con cũng chẳng đủ.
Con thấy hình như mẹ đang vu oan cho con thì phải? Đời con chưa từng nói bậy 1 câu, chưa từng đánh ai mắng mỏ ai, cũng chưa từng đối xử khốn nạn với ai. Đặc biệt đối với mẹ và những người thân gia đình này, con nghĩ con đã trọn tình trọn nghĩa.
Con biết con là dâu trưởng, nên có bao giờ con dám lơ là việc nhà chồng đâu. Từ việc lớn đến việc nhỏ đều vào tay con cả. Việc nhà dù đi làm về mệt, con vẫn phải làm đủ để khỏi mang tiếng lười nhác. Con phải nai lưng kiếm tiền để khỏi bị mang danh đào mỏ, việc họ con cũng phải lo chu toàn vì danh dâu trưởng.
Ngày trước, khi con chưa đi làm, con có dùng mỹ phẩm, mẹ cũng mắng nhiếc, lườm nguýt, nào là: “Có chồng rồi còn ăn diện cho TRAI theo à?”, rồi: “Son son phấn phấn để THEO TRAI ĐÁNH ĐĨ à?”. Con không nói gì, nhưng mẹ cũng là phụ nữ, liệu rằng làm đẹp có phải là điều gì quá sai trái để mẹ có thể nói con như vậy? Trong khi con gái của mẹ còn hơn con biết bao nhiêu? Chẳng lẽ con lại nói như vậy thì thành ra là gì, tại sao mẹ không chịu hiểu cho con?
Thưa mẹ, phải chăng bán hàng online không phải là cái nghề? Chẳng phải con cũng kiếm ra tiền ngang với con trai mẹ? Con cũng có dám tơ hào đồng nào cho gia đình con, mặc dù đây là TIỀN CON KIẾM ĐƯỢC. Mà lễ tết, con mua ít quà về ngoại cũng bị lườm nguýt là mang đồ nhà đi cho người ngoài. Cay đắng lắm mẹ ơi, cha mẹ con cũng mang nặng đẻ đau sinh ra con, cũng nuôi nấng chăm sóc con bao nhiêu năm, bây giờ mẹ bắt con phải coi là người ngoài. Con không làm theo ý mẹ thì con là ĐỒ CON DÂU MẤT DẠY, còn làm theo ý mẹ thì con không xứng đáng là 1 con người.
Chẳng hạn như cái lần mẹ chửi con khốn nạn, vô lễ vì dám bỏ đám giỗ của cụ nội. Mẹ bắt con phải ở nhà lo cỗ bàn, nấu nướng nhưng con không làm theo. Mẹ chửi con bất hiếu, mất dạy.
Thưa mẹ, tội bất hiếu nặng lắm, con gánh không nổi. Chính vì vậy mà con phải bỏ giỗ cụ ngày hôm ấy. Ngày đó là giỗ của bố đẻ con, là phận làm con, con không thể vắng mặt. Trước hôm giỗ, con đã chuẩn bị đầy đủ, chợ búa đàng hoàng, làm trước 1 đống đồ ăn. Con cũng đã mua đồ thắp hương và khấn vái cụ. Nhưng mẹ bảo con phải bỏ giỗ của bố con để hầu hạ cả họ hàng ăn uống, nhậu nhẹt. Con không làm nổi.
Mẹ dạy con “Con gái lấy chồng như bát nước đổ đi. Mày đã về nhà này thì đừng mong nhớ gì về nhà mẹ đẻ mày, tận tâm tận sức mà phục vụ nhà chồng”. Mẹ bảo con, nhà chồng mới là nhà của con, chết cũng chôn trên đất của nhà chồng, vì thế luôn phải nghĩ đến nhà chồng trước nhất.
Nhưng con không thể mẹ ạ. Nhà chồng cho con được mảnh đất chôn xác lúc qua đời. Còn bố con thì cho con sự sống, cho con cuộc đời, cho con tất cả. Vì thế, con phải về làm trọn đạo nghĩa với bố con.
Mà cũng chưa trọn lắm đâu khi chỉ mình con được về quỳ trước vong linh bố. Còn chồng con, con con thì bị mẹ nhốt ở nhà, cấm chỉ được bước sang nhà vợ dù chỉ 1 phút để thắp nén hương cho bố vợ, cho ông ngoại. Mẹ coi đó là hành động trừng phạt con. Như vậy có quá ác độc không, thưa mẹ?
Cả cái chuyện mới đây vợ chồng con tính mua nhà ở riêng, mẹ không đồng ý. Mẹ bảo thà xây nhà của bố mẹ khang trang lên mà ở còn hơn là mua miếng đất bên ngoài, dựng cái nhà bé tẹo. Phần còn lại, mẹ bảo chồng con xây cái nhà thờ họ. Con không đồng ý, con phản đối. Mẹ lại quy chụp con mất dạy, phận làm dâu mà dám ý kiến chuyện lớn như dựng nhà dựng cửa.
Con không cần biết phận dâu con gì hết. Con chỉ biết số tiền đó là tiền của cả hai vợ chồng con tích cóp chứ không phải chỉ riêng con trai mẹ đâu mà mẹ đòi thao túng. Con đâu có ngu mà đưa tiền của mình sang sửa nhà của bố mẹ. Để rồi có gì xảy ra thì con mất trắng. Con quá hiểu mục đích và lòng tham của mẹ, thưa mẹ. Con hiền nhưng con không đần độn. Mồ hôi nước mắt của con, mẹ không đoạt được dễ dàng như thế đâu.
Mẹ không làm được gì thì sồn sồn lên, chửi rủa con đào mỏ, ăn cắp trắng trợn. Mẹ chửi chồng con ngu, bị con dắt mũi. Mẹ muốn chửi? Con nghe, con cho mẹ nói hết ra cho đỡ bực tức.
Con bán hàng, vì đặc thù sản phẩm con phải ăn mặc như thế, con cũng cố gắng hạn chế, nhưng nếu không mặc như thế thì ai người ta biết mình nói là thật. 1 cái thật đến mấy mà không có cụ thể, không có cái gì cho người ta xem thì liệu người ta có tin? Rồi mẹ bảo với hàng xóm là con ĐÁNH ĐĨ MƯỜI PHƯƠNG, còn con không làm gì, cứ ngồi đó ăn không thì mang tiếng đào mỏ. Mẹ ơi, con phải làm sao cho vừa lòng mẹ đây ạ?
Tạm thời con sẽ không về nhà thăm bố mẹ được. Con đang rất hận mẹ, con không chịu nổi khi phải đến nhìn mặt mẹ. Thỉnh thoảng chồng con sẽ đưa cháu về thăm ông bà. Đấy là sự nhân nhượng tối đa của con rồi.
Con cũng chẳng mong mẹ thay đổi, con chẳng cần điều ấy. Từ giờ cuộc sống của 2 người phụ nữ chúng ta như “nước sông không phạm nước giếng”. Mong rằng mẹ hãy cứ yên ổn sống ở nhà mẹ, đừng động tới cuộc sống riêng của con nữa. Vì nếu vậy, con sẽ không hiền, không đần mà để mẹ làm thế. Tóm lại, con sẽ không để yên đâu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *